Trương Sùng Quang vừa ôm lấy cô bé thì cơ thể lùi ra sau một chút, anh lập tức chổng tay lên thân xe.
Tiếu Hoắc Tinh rất hiếu động.
Trong nháy mắt, cô bé đã hôn mặt anh đầy nước miếng.
Trương Sùng Quang cũng thơm lại cô bé, ngửi thấy mùi sữa riêng trên người cô bé, gương mặt anh tuấn gầy guộc lộ vẻ xúc động. Bế cô bé được một hòi lâu, anh mới nói với Hoắc Tây bằng giọng điệu ôn hòa: “Sao đột nhiên em lại quay trở
về?”
Hoắc Tây cười nhạt: “Một số điểm ở Văn phòng Luật thay đối, đột nhiên tôi cũng muốn quay về.”
“Không đi nữa à?”
Hoắc Tây ừ một tiếng: “Chắc là vậy!”
Trương Sùng Quang ôm con không nỡ buông tay, lúc này Hoắc Táy phát hiện cơ thể của anh gần như dựa hẳn vào thân xe để chống đỡ trọng lượng cơ thế. Cô lại nhìn chiếc xe lăn, trong lòng có chút thắc mắc: “Chân của anh… Bị làm sao thế?”
Trương Sùng Quang cúi đầu theo tầm mắt của cô, cũng nhìn vài giây.
Sau đó anh im lặng ngắm cô thật kỹ: “Đầu năm ăn hải sản nên bị gút, sau này thì lúc tốt lúc xấu. Những lúc bệnh tái phát thì ngồi xe lăn thoải mái hơn! Không ngờ đã lâu chưa gặp, lúc em quay trở về lại đế em thấy dáng vẻ như thế này, khiến em chê cười ròi.”