Hoắc Tây luôn nằm mơ về vụ tai nạn xe kia.
Mỗi lần tỉnh dậy, lưng cô đầy mồ hôi, cô thường xuyên im lặng chìm đắm trong suy nghĩ… Bởi trong giấc mơ, lửa rực cháy, nhưng Trương Sùng Quang với chiếc áo sơ mi trắng, lại càng lúc càng xa.
Cuối cùng, biến mất trước mắt cô.
Đêm thứ sáu tỉnh lại, Hoắc Tây sững sờ hồi lâu, sau đó cô lấy điện thoại bấm số của Trương Sùng Quang.
Điện thoại được kết nối, nhưng không ai nhận.
Sau hơn chục hồi chuông, bên kia truyền đến tiếng máy móc nhân tạo: [ Xin lỗi, số điện thoại bạn gọi hiện chưa trả lời, vui lòng gọi lại sau. ]
Cô đã gọi rất nhiều lần, nhưng không ai nhấc máy.
Hoắc Tây nhẹ nhàng chớp mắt, điện thoại rơi khỏi ngón tay cô, cô đột nhiên xốc chăn lên rời giường… Cô không biết mình muốn đi đâu hay muốn làm gì, nhưng cô không muốn nằm đây nữa.
Cò đã quên chuyện gì đó.
Lúc này, cửa bị đẩy ra, ôn Noãn đi đến, thấy Hoắc Tây đứng lên liền vội vàng đi tới đỡ: “Sao dậy rồi? Muốn ăn gì không?”