Từng miếng băng gạc cầm máu nhuốm màu đỏ tươi rồi ném và túi y tế.
Trương Sùng Quang nằm yên lặng, trên mặt không còn một giọt máu.
Khi những chiếc đinh thép lần lượt đóng vào cơ thề anh, anh đã có một giấc mơ.
Anh mơ thấy trở lại năm mười sáu tuổi ấy, anh và Hoắc Tây cùng ngắm sao băng, bên cạnh còn có thèm một đứa nhỏ… Hoắc Tinh.
Trên giường mổ trắng tinh, Trương Sùng Quang hơi cong ngón tay.
Anh cố cử động chân, nhưng không cách nào động đậy được!
Trong phòng bệnh VIP, Hoắc Tây cũng có một giấc mơ tương tự.
Đêm khuya, cô tỉnh dậy từ trong mơ, nước mắt thấm ướt khuôn mặt cô, cô nhìn xung quanh một lúc lâu mới nhớ lại vụ tai nạn… Cô vừa tỉnh dậy, Ôn Noãn lập tức đi đến nắm lấy tay cô: “Hoắc Tây, con tỉnh rồi sao?”