Trương Sùng Quang nhìn cô thật sâu mới quay người rời đi.
Trở lại phòng ngủ chính, anh nhìn Tiểu Hoắc Tinh trước, hai ngày không gặp, anh cảm giác cô bé lại mập lên chút, người bố cúi xuống hôn lên cái đầu bé nhỏ, khi ngẩng đầu, đôi mắt anh sâu thẳm.
Lần trước Hoắc Tây hỏi anh, muốn có con không, anh nói không cần.
Nhưng thực chất sao anh lại không muốn chứ, anh đã mất đi Hoắc Tây, nên anh vẫn hy vọng một đứa con chung của họ ở bên cạnh, có lẽ có một đứa trẻ bầu bạn trong, sẽ tốt hơn nhiều.
Nhưng đây chính là đứa trẻ mà Hoắc Tây phải dùng tính mạng để đối lây.