Mười ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay ửng hồng.
Duyên dáng quyến rũ.
Trương Sùng Quang không nhịn được, anh ngước đôi mắt nhuộm sắc đỏ dịu dàng hỏi cô có thể không, Hoắc Tây không từ chối, anh liền cho rằng cô cũng hưởng thụ… Nhưng ngay sau đó, anh thất vọng áp vào tai cô, giọng nói khàn khàn: “Hoắc Tây, em lừa anh!”
Cô không hề có cảm giác.
Trương Sùng Quang bực bội, anh không muốn chỉ mình vui vẻ, anh cũng muốn cô thoải mái.
Hoắc Tây không phủ nhặn, khi anh ôm cô thì trong đầu lại hiện lên hình ảnh anh và Tống Vận hôn nhau, những hình ảnh đó đã khắc sâu vào trong tâm trí cô từ lâu, không thể loại bỏ, vậy nên cô không thế có cảm giác với anh nữa.
Nhưng cô nghĩ, cô bằng lòng chịu đựng.
Coi như báo ơn anh đi!
Hoắc Tây do dự một chút, cô nghiêng người lấy ra một cái lọ nhỏ mỏng từ tủ đầu giường, đặt lên bàn tay Trương Sùng Quang, dù ánh sáng trong phòng ngủ mờ nhạt nhưng Trương Sùng Quang đã đoán ra đó là cái gì.