Anh trở nên nhạy cảm, sợ cô rời đi, nhưng trong thâm tâm anh biết anh không thể giữ cô.
Anh trở nên lo được lo mất.
Về đến nhà, Miên Miên cùng Duệ Duệ không ở nhà, hỏi người giúp việc thì biết đã đưa chúng sang nhà họ Hoắc, Hoắc Tây chậm rãi cởi áo gió bên ngoài, từ từ lên lầu.
Tiểu Hoắc Tinh đang ngủ say trong phòng ngủ chính.
Người giúp việc đang chăm sóc, thấy Hoắc Tây bước vào liền vội vàng đứng dậy: “Bà chủ.”
Hoắc Tây không sửa lại nữa, cô nhẹ nhàng bước đến bên nôi, nhìn chăm chú vào đứa bé trắng trẻo hồng hào kia, trông thật khỏe mạnh, tuy mới một tháng tuổi nhưng vần có thể thấy bóng dáng của cô và Trương Sùng Quang từ giữa hai
lông mày.
Hoắc Tây không khỏi khẽ khàng miêu tả.