Khói nhẹ uốn lượn, làm mờ khuôn mặt anh.
Khi điếu thuốc chỉ còn lại một nửa, đằng sau truyền đến tiếng bước chân dõng dạc, Trương Sùng Quang chậm rãi quay đầu lại.
Anh thấy Hoắc Doãn Tư.
Hoắc Doãn Tư cách anh hai bước chân, cậu ấy bình tĩnh hỏi Trương Sùng Quang: “Giờ anh đã biết? Chị tôi vẫn luôn phải đi khám, vổn dĩ bệnh của chị ấy đã sớm khỏi, nhưng từ khi anh từ nước ngoài trở về, chị ấy lại bị bệnh, mỗi lúc một nặng hơn.”
“Trương Sùng Quang, anh không phải thuốc giải cho chị ấy, anh là nguyên nhân căn bệnh của chị ấy.”
“Tôi biết anh chắc chắc không cam lòng! Khó khăn lắm anh mới có được cơ hội như vậy, anh chỉ cảm thấy ba đứa con của chị tôi phải về với anh, nhưng anh lại không biết chị ấy ở lại với anh tức là chị ấy sẵn sàng tự hủy hoại bản thân. Chuyện của Tống Vận khi xưa, anh không chừa lối thoát cho chị ấy, chị ấy cũng chẳng hề để lại đường lui cho mình.”