Một tay anh cầm chiếc tã hoa nhỏ mua cho Tiểu Hoắc Tinh, vì chỉ có nhãn hiệu tã này mới không gây dị ứng cho trẻ nhỏ, tay kia anh cầm
một bó hoa hồng champagne.
Anh thay dép đi trong nhà rồi bước đi nhẹ nhàng, anh nghĩ Hoắc Tây chắc hẳn đã ngủ rồi.
Ban đêm Tiếu Hoắc Tinh tỉnh giấc hai lần.
Cửa phòng ngủ hé mở, Trương Sùng Quang mỉm cười đấy cửa ra. Anh gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Hoắc Tây nằm trên giường, khuôn mặt trắng nõn thanh tú vùi trong gối, bên cạnh là Tiểu Hoắc Tinh, có lẽ là đang mở to mắt chơi đùa với những ngón tay của mình một cách nhàm chán.
Cánh cửa gỗ dày chậm rãi mở ra, Hoắc Tây lại không có ở trên giường… Ánh mắt Trương Sùng Quang chậm rãi quét qua phòng ngủ, không có, Hoắc Tây cũng không có ở trong phòng ngủ.
Đồng tử của Trương Sùng Quang sâu thẳm, thậm chí còn giãn ra.
Tã và hoa rơi xuống đất, anh bước nhanh qua phòng ngủ, bàn tay giữ cửa phòng tắm, dừng lại khoảng một giây rồi đấy nó ra…
Hoắc Tây không có trong đó.
Cơ thể Trương Sùng Quang mềm nhũn, mấy giây sau, anh mới phát hiện lưng mình đầy mồ hôi lạnh. Anh vịn khung cửa từ từ ngồi xuống, lấy ra một điếu thuốc mới nhớ ra trong phòng ngủ còn có một đứa bé.