Bầu không khí lửng lơ hương vị trong trẻo và ngọt ngào.
Trương Sùng Quang không để ý đến tình trạng không thế chịu đựng nối của mình, anh nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng, dịu dàng xoa bóp cho cỏ: “Tay có đau không?”
Khuôn mặt của Hoắc Tây tựa vào hõm cố anh, ban đêm lạnh như nước, nhưng cơ thể anh lại mang theo sự thoải mái và ấm áp.
Cô yên tĩnh dựa vào.
Trương Sùng Quang cũng không ép cô nói, anh xoa tay cho cô một hồi, ôm chặt sau gáy cô.
Thật lâu sau, anh mới nhẹ giọng nói: “Mấy ngày nữa anh sẽ khiến em thoải mái.”
Hoắc Tây hơi run lên.
Trương Sùng Quang ôm cô một lúc rồi đứng dậy thu dọn quần áo. Anh xuống giường đứng cạnh giường… Thắt lưng đã cởi một nửa, quần áo bên trong cũng chưa cởi được phân nửa, trông rất gợi tình.