Anh tuấn phấn chấn.
Khi đó, anh hy vọng người đàn ông này là cha ruột của mình.
Bây giờ, có lẽ ông rất hận mình cũng nên, và cả bất đắc dĩ nữa!
Lúc trở về, trong suốt quá trình lái xe Trương Sùng Quang không nói gì, chỉ im lặng.
Trái lại Hoắc Tây lại nhẹ nhàng nói: “Tôi nghe mẹ nói Lý Tư Ỷ sinh rồi… Tôi muốn đi thăm.”
Phía trước là đèn đỏ, Trương Sùng Quang chậm rãi dừng xe, nghiêng đầu nhìn người trong gương chiếu hậu, dịu giọng nói: “Anh cùng em đến đó.”
Hoắc Tây tự nhiên nói: “Không cần, tôi đế trợ lý đi cùng là được.”
Trương Sùng Quang đỡ vô lăng, nhẹ nhàng phủ lên, hồi láu sau mới trả lời: “Hoắc Tây, sáu mươi ngày này đúng là anh miễn cưỡng giành ra được, lẽ nào ngay cả quyền lợi trong sáu mươi
ngày này em cũng không muốn cho anh ư?”
Có lẽ sau sáu mươi ngày, bọn họ không còn được như bây giờ, cả gia đình ngồi chung một xe nữa.
Cô không cần phải nói dổi anh nữa.
Hoắc Tây cảm giác được tâm trạng anh không tốt, hơn nữa bọn nhỏ đều ở trên xe, cô cúi đầu áp vào Tiểu Hoắc Tinh, nhẹ giọng nói: “Muốn đi thì cứ đi cùng đi!”
Nhưng sự thoái nhượng của cô cũng không khiến Trương Sùng Quang vui vẻ mà chỉ cảm thấy bi thương.