Không có người nào thực sự lạc quan về mối quan hệ của bọn họ.
Bao gồm cả Hoắc Tây, cô cũng nói mình sẽ ra đi, dù anh đã biết từ lâu nhưng trái tim anh vần rất đau.
Trương Sùng Quang nở nụ cười rất nhạt.
Anh không đi vào ngay mà đi đến lối đi trổng, lấy trong túi ra một bao thuốc lá, đôi bàn tay run rấy châm lửa, rít vài hơi, những ngón tay thon dài vẫn run rấy.
Yết hầu Trương Sùng Quang hơi lăn.
Có lẽ cho đến khi chết, Hoắc Tây cũng sẽ không tha thứ cho anh.
Ý thu dày đặc, qua khung cửa kính, những bông hoa mới trồng bên ngoài đang nở rộ, càng làm nối bật sắc mặt xám xịt của người đàn ông.
Trương Sùng Quang hút xong điếu thuốc thì quay lại gõ cửa.
“Hoắc Tây.”