Bầu không khí hơi tế nhị, Hoắc Minh ho nhẹ một tiếng: “Cháu đang dẫn dắt chú phạm tội đấy! Nếu bị mẹ của Hoắc Tây phát hiện ra thì không xong đâu, thể nào cũng phải tụng kinh suốt hai tháng.”
Nhưng ông luôn rất thích cái này, cầm lên nhìn cả buổi rồi mới đặt xuống.
Trương Sùng Quang khuỵu gối ngồi xuống chiếc ghế sô pha gần đó, nói chuyện với Hoắc Minh về Tây Á.
Có một dự án lớn, anh vẫn phải bàn bạc với Hoắc Minh.
Có lẽ là do đàn ông suy nghĩ khác một chút, mặc dù bình thường Hoắc Minh thường rất ghét anh, nhưng khi nói đến chuyện làm ăn thì đàn ông rất kiềm chế và lý trí, nói chuyện khoảng mười phút thì xong.
Hoắc Minh lại bắt đầu trêu chọc Tiểu Hoắc Tinh.
Người giúp việc mang một chiếc nôi nhỏ đặt Tiểu Hoắc Tinh lên. Cô nhóc nằm rất thoải mái, ăn đến mức bụng no căng.