Anh sáp lại gần cô nói, phả hơi thở nóng hổi quanh quấn quanh cô, xâm nhập vào tứ chi cô.
Ngứa ngáy tê dại.
Hoắc Tây cảm thấy quá thân mật nên quay mặt đi chỗ khác, cứng ngắc nói: “Em còn chưa uống canh xong.”
Trương Sùng Quang nhìn chằm chằm vào cô.
Một lúc sau, anh tiến về phía trước, nếm thử đôi môi cô.
Giọng anh trầm thấp: “Canh hơi chua, nhưng khá thích hợp với sản phụ.”
Nói xong, anh cụp mắt nhìn thoáng qua ngực cô, trong đó có ẩn ý gì đó, những lời nói của nam nữ trưởng thành không cần phải giải thích kỹ càng cũng có thể hiểu được.
Mặt Hoắc Tây nóng bừng, đấy vai anh ra.
Cô lại ngồi xuống uống canh, vì từ nhỏ tư thái của cô đã tốt nên ngay cả khi đang ở cữ thì cô vẫn đoan trang và xinh đẹp.