Hoắc Tây giương mắt nhìn anh.
Trương Sùng Quang đi vòng qua người cô, bế cô lên. Anh chăm sóc cô từng chút, không để cô tự mình làm bất cứ điều gì, càng không để cô xuống đất đi nửa bước, đối xử với cô như với một báu vật quý hiếm.
Hoắc Tây áp sát vào người anh, cảm thấy cơ thể anh nóng bỏng lạ thường.
Cô là một phụ nữ trưởng thành, không phải không biết điều này có nghĩa gì. Cô cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: “Tôi có thể tự đi, anh có muốn… đi tắm không?”
Cô biết anh luôn mạnh mẽ ở phương diện đó, hiện tại đã có cảm giác, cô cảm thấy kìm nén không tốt, để anh tự mình giải quyết vẫn tốt hơn.