Hoắc Tây thoáng sửng sốt.
Giọng nói của anh lại vang lên bên tai: “Em vừa mới sinh con, cơ thể còn yếu, tốt nhất là không nên tắm, anh lau người giúp em. Hoắc Tây, giữa chúng ta chẳng lẽ không có một chút tin tưởng nào sao? Đến chuyện này anh cũng phải thề à?”
Hoắc Tây nghĩ đến bộ phim vừa mới ra mắt, hờ hững nói: “Đàn ông có thề cũng vô dụng.”
Trương Sùng Quang tiến lại gần, ghé sát vào tai cô: “Vậy em nói cho anh biết làm sao mới có tác dụng! Hoắc Tây, em nói cho anh biết đi!”
Ngoài cửa sổ, bóng đêm như nhuộm mực.
Trong nhà ánh đèn sáng rực, Hoắc Tây mặc một bộ váy ngủ màu trắng dài chấm đất, mái tóc dài màu trà sẫm hơi xoăn ngang eo, trông xinh đẹp và quyến rũ, dù Trương Sùng Quang không quá muốn chuyện đó song vẫn bị động lòng với cô.