Hoắc Tây ngồi bật dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã chạng vạng.
Cô đã ngủ bao lâu?
Đúng lúc này, cửa phòng em bé cọt kẹt mở ra… Trương Sùng Quang bước vào. Giây phút hai người đối mặt nhau, Hoắc Tây còn có chút lờ mờ.
Trương Sùng Quang đến cạnh chiếc nôi, nhìn Tiểu Hoắc Tinh.
Anh nhẹ giọng nói: “Sắp bảy giờ rồi mà em chưa dậy nên anh đi đón Miên Miên và Duệ Duệ trước.”
Môi Hoắc Tây mấp máy.
Trương Sùng Quang thấy thế thì cười khẽ nói: “Anh ăn rồi!”
Bầu không khí có hơi vi diệu, Hoắc Tây đưa tay vuốt mái tóc dài màu trà, đứng dậy xuống giường: “Tôi rửa mặt rồi xuống 1’âu ăn cơm!”
Trương Sùng Quang lại nói: “Hay là cứ ở trên lầu đi. Trời đang mưa lâm râm, độ ấm ở tầng dưới hơi cao.”
Hoắc Tây suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Phòng em bé tóm lại không phải là nơi ở lâu dài nên cuối cùng vẫn gọi người giúp việc đến chuyến nôi sang phòng ngủ chính. Hai người giúp việc vừa đi, Trương Sùng Quang đã bế Hoắc Tây lên.