Anh áp trán mình vào trán cô, nhìn cô thật sâu, ánh mắt u tối đến mức không thể nhìn rõ,
Hoắc Tây cũng không dám nhìn rõ, cô nhỏ giọng: “Tôi muốn ngủ.”
“Anh ngủ với em một lát nhé! Anh sẽ bưng khay xuống lầu rồi lên ở cùng em.”
“Anh không ăn à?”
“Không đói… Dậy rồi ăn, sau đó đón Miên Miên và Duệ Duệ đến.”
Trương Sùng Quang lại không nhịn được hôn lên mặt Hoắc Tây một cái rồi mới đi xuống íâu.
Hoắc Tây từ từ nằm xuống giường.
Cô dựa vào giường, cảm thấy buồn nôn, cô biết tại sao nhưng không quan tâm.
Cô cứ nằm im lặng như thế cho đến khỉ có thêm một người nằm bên cạnh.