Hoắc Tây không muốn biết.
Cô lẳng lặng ăn, không để ý tới ánh mắt nóng bỏng của Trương Sùng Quang.
Ăn xong, cô ngước mắt lên hỏi anh: “Sao anh không ăn?”
Trương Sùng Quang đang muốn cất mâm cơm đi, nghe vậy, những ngón tay thon dài run lên rất khẽ. Anh chăm chú nhìn cô, nói một cách chậm rãi: “Hoắc Tây, em còn quan tâm đến anh?”
Sắc mặt Hoắc Tây hồng hào, có lẽ là do uống canh bồi bố.
Cô nhàn nhạt nói: “Không phải chúng ta muốn sống với nhau sáu mươi ngày à? Đây chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường thôi… Hay anh muốn tôi vẫn giữ thái độ lạnh lùng? Nếu anh muốn vậy thì tôi cũng có thế.”