Hơn nửa năm ăn chay, trước mặt lại là người phụ nữ mà anh thích, làm gì mà không muốn chứ.
Nhưng anh không cầm thú đến vậy, chỉ nhẹ nhàng chạm vào một cái, ngẩng đầu nói với Hoắc Tây: “Hình như còn đẹp hơn trước đây.”
Hoắc Tây cũng không tỏ thái độ gì.
Họ là vợ chồng nhiều năm, dáng vẻ gì mà chưa từng thây, thế là cô ôm Tiểu Hoắc Tinh lên, đút sữa cho con một cách tự nhiên, Trương Sùng Quang thấy cô không đuổi mình đi thì ở lại, đến
khi Tiểu Hoắc Tinh thay phiên mút xong cả hai bên, anh mới ôm lấy cô nhóc, sửa sang lại rồi đặt vào nôi.
Quay đầu lại, anh thấy Hoắc Tây đang chỉnh đổn lại quần áo.
Giọng anh khàn khàn: “Đế anh!”
Hoắc Tây không được tự nhiên quay mặt đi chỗ khác: “Tôi tự làm được! Tôi đói rồi, anh nấu chút đ’ô ăn đi, tòi muốn ăn thanh đạm một chút.”
Cô chịu nói chuyện với anh là anh đã thấy rất vui.
Trương Sùng Quang đỡ cô nằm lên giường nghỉ ngơi, suy nghĩ một lát lại nói: “Buổi chiều dời nôi của con sang phòng ngủ chính đi, bên kia thoải mái hơn, đợi con bé tự lập được rồi hẵng ngủ ở đây.”