Hoắc Tây ngạc nhiên, nhưng sau đó đã hiếu tâm ý của anh.
Cô nói “được”.
Trương Sùng Quang có chút ngỡ ngàng vui sướng, ôm Tiếu Hoắc Tinh đi phía trước, người giúp việc trong nhà ở phía sau đỡ Hoắc Tây cùng lên lầu, phòng em bé nằm ở phía Tây của lầu hai.
Cuối thu trời mát, rất dễ chịu.
Vì là bé gái nên căn phòng màu hồng, rất đáng yêu, Trương Sùng Quang đặt cô bé vào nôi, đang định đắp chăn mỏng lên thì cô bé thức giấc, hai chân đá đá, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Trương Sùng Quang vừa kiểm tra vừa nói: “Chắc là tè rồi, đế anh thay tã cho con.”
Người giúp việc đỡ Hoắc Tây ngồi xuống ghế sa lon.
Sau đó xuống lầu lấy mấy món hành lý khác.
Hoắc Tây nhìn Trương Sùng Quang nhanh nhẹn thay tã, có vẻ như đang nhớ tới năm đó khi cô sinh Duệ Duệ, anh cũng chăm sóc cho cô như thế.