Thân thể Hoắc Tây mềm nhũn, đột nhiên mất đi sức lực… Người phụ nữ không hiểu chuyện gì xảy ra, cô ta ngẩng đầu nhìn Hoắc Tây có sắc mặt tái nhợt, thấy cô thật xinh đẹp và cao quý.
Vì năm trăm tệ, người phụ nữ liên tục quỳ lạy.
Hoắc Tây lẳng lặng nhìn cô ta, nước mắt chợt rơi xuống từ khóe mắt, Trương Sùng Quang ôm lấy cô, lau sạch nước mắt cho cô, nói nhỏ: “Gió nổi lên rồi! Quay về xe thôi.”
Hoắc Tây lại hỏi anh: “Trương Sùng Quang, trên người anh có bao nhiêu tiền?”
Giọng điệu của cô không lạnh lùng như thường ngày, cô gọi anh là Trương Sùng Quang giống như trước đáy, vì ba chữ này, Trương Sùng Quang có chết cũng sẵn sàng, anh vội vàng lấy ra tất cả tiền trong ví, được khoảng bốn năm ngàn, nếu như là bình thường thì bao nhiêu đây đã đủ cho người phụ nữ xa lạ không liên quan kia rồi, nhưng bây giờ anh muốn dỗ cho Hoắc Tây vui, thế là nói với cô: “Anh đưa em lên xe trước, phía trước có ATM, đế anh đi rút ra mấy chục ngàn.”