Hoắc Tây theo Trương Sùng Quang ra ngoài, cuối cùng ôn Noãn vẫn đuổi theo.
“Sùng Quang.”
Ôn Noãn khẽ gọi một tiếng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, hiển nhiên là không muốn đế Hoắc Minh nghe thây.
Trương Sùng Quang quay người lại, tuy sắc mặt anh tái nhợt nhưng trông rất dịu dàng, không u ám như lúc mới ly hôn, có lẽ vì đã đạt được thỏa thuận với Hoắc Tây, lại có thêm cơ hội.
Cả người anh vì cơ hội lần này mà được tiếp thêm sinh lực.
Anh biết Ôn Noãn muốn nói gì, thế là liếc mắt nhìn sang Hoắc Tây, nhẹ giọng nói: “Mẹ yên tâm, con sẽ không ép Hoắc Tây làm những chuyện mà cô ấy không muốn.”
Ôn Noãn chậm rãi bước đến.
Bà vỗ nhẹ vào cánh tay Trương Sùng Quang, nói: “Mẹ nghe lão Triệu nói gần đây sức khỏe của con không tốt lắm, phải biết tự chú ý đến sức khỏe của mình, đừng quá lao lực.”
Mặc dù những lời này là nói vì Hoắc Tây nhưng trong lòng Trương Sùng Quang cũng đột nhiên thắt lại.