Trương Sùng Quang đẩy Hoắc Doãn Tư ra, chỉnh lại quần áo, cười tự giễu: “Nếu muốn đánh nhau thì hẹn hôm khác, đánh nhau ở bệnh viện thật mất mặt! Hơn nữa… Hoắc Doãn Tư, cậu cũng không cần lo lắng, anh đã ước định với Hoắc Tây chỉ có 60 ngày, đương nhiên anh không sợ không thực hiện được, bởi vì nếu em ấy không thực hiện thì quyền nuôi dưỡng ba đứa con đều thuộc về anh và đến cả quyền thăm nom em ấy cũng
không có.”
Hoắc Doãn Tư biết rõ, anh cố ý chọc giận mình.
Nhưng anh ấy vẫn không nhịn được chửi tục: “DM.”
Đầu lưỡi Trương Sùng Quang chạm vào khoang miệng, cười nói: “Nếu không đánh nhau thì anh phải đi gặp bố đây, không phải cậu nói ông ấy nhớ anh sao?”
Hoắc Doãn Tư:…
(Đời này, chắc cũng chỉ có Trương Sùng Quang mới có thể chọc Hoắc Doãn Tư tức giận đến như vậy)
Sau khi Trương Sùng Quang vào phòng bệnh thì thái độ cũng thay đổi.
Anh biết tính tình Hoắc Tây, cô không bao giờ nói với Hoắc Minh những ước định của bọn họ, cô chỉ nói những điều tốt đẹp, quả thật, mới vào phòng bệnh đã thấy Hoắc Tây nói chuyện với Hoắc Minh, cô nhẹ giọng nói: “Con định thử Ịại với Trương Sùng Quang, bố, bố đừng lo lắng.”