Trương Sùng Quang từ từ bước tới, anh và cô đứng ở hai đầu bàn làm việc, trên chiếc bàn làm việc gỗ đào màu đen có đặt một chiếc mắt kính gọng vàng, bình thường Hoắc Tây không thấy anh đeo.
Anh đưa ngón tay thon dài ra nhẹ nhàng cầm lên, đeo vào.
“Hoắc Tây, anh không muốn nhiều như vậy.”
“Anh chỉ muốn trong thời gian em ở cữ, để anh chăm sóc, anh nói chỉ cần đủ sáu mươi ngày… Sáu mươi ngày này chúng ta thử làm vợ chồng thật sự. Nếu sau sáu mươi ngày em vẫn không thể chấp nhận được anh, vậy thì…”
Trương Sùng Quang khựng lại: “Vậy thì anh sẽ để em đi!”
Cánh môi hồng nhạt của Hoắc Tây tái nhợt.
Cô hiểu rõ ý của anh nhưng cô không có thời gian đế tự hỏi, cô nhẹ giọng đồng ý.
Nhưng Trương Sùng Quang vẫn cảm thấy không đủ, anh nói đồng ý bằng miệng sẽ không chắc chắn.
Anh ngồi vào phía sau bàn làm việc, nhẹ nhàng kéo ngăn kéo, lấy một phần hợp đồng mới chuấn bị ra từ bên trong, anh giương mắt nhìn Hoắc Tây rồi nói: “Tuy nói anh nên tin tưởng em, nhưng có hợp đồng thì vẫn chính thức hơn một chút. Hoắc Tây, em nên biết thời gian rất quý giá, Tử Thần không đợi ai.”
Đôi mắt của Hoắc Tây có hơi đỏ lên, cô nhìn chằm chằm vào Trương Sùng Quang.