Hoắc Tây cúp điện thoại.
Tài xế cũng biết mạng người là lớn nhất, tập trung toàn lực lái nhanh hơn, chiếc xe RV màu đen bay nhanh trên đường phố hoa lệ.
Hoắc Tây ngồi yên phía sau.
Cô mới sinh được sáu ngày, cho dù mấy ngày đầu tháng chín trời vẫn còn nắng nóng nhưng cô vần khoác thêm một cái áo ở ngoài.
Trên mặt cồ không trang điểm, thiếu phân tươi đẹp như ngày thường.
Cô nhìn ra bên ngoài cửa số xe, phong cảnh ngoài cửa sổ xe nhanh chóng biến ảo, bổng dưng một mảng mây đỏ đập vào trong tầm mắt của cô… Là cây phong.
Hoắc Tây khẽ nâng ngón tay thon dài lên…
Hóa ra lá phong đã đỏ rồi!
Mỗi năm lại đỏ một lần, còn cô và Trương Sùng Quang thì dần dần xa cách theo từng năm.