Trong lòng Trương Sùng Quang vô cùng bi thương, anh không tiếp tục dây dưa, nhẹ nhàng
buông cô ra, giọng nói đè nén rất nhẹ: “Em cho con ăn đi, anh đi trước.”
Hoắc Tây khồng đáp lời, đang đợi anh rời đi.
Trương Sùng Quang lui ra phía sau vài bước, rồi lại liếc mắt nhìn con gái một cái thật sau, lúc này mới đi ra ngoài.
Trước cửa phòng VIP có một hành lang, vô cùng yên tĩnh, giày da của anh dẫm lên mặt sàn phát ra tiếng lộp bộp… Bỗng dưng Trương Sùng Quang cảm thấy ngay cả tiếng đôi giày phát ra cũng trở nên khó chịu.
Anh đi đến cuối hành lang, ở một nơi không có người, run tay châm một điếu thuốc lá.
Anh cai thuốc, nhưng ngẫu nhiên phiền lòng vẫn sẽ hút một cây.
Làn khói xám mỏng manh từ từ dâng lên, giữa hình ảnh mờ mịt đó, khóe mắt Trương Sùng Quang ướt át.
Anh không quay lại phòng bệnh, cúi đầu lướt di động.
Mới mở di động ra đã có một tin tức lớn xuất hiện, 9 giờ sáng trên một đoạn đường ở thành phố B đã xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng, nhiều xe đâm liên hoàn vào nhau, ở trong đó có một chiếc xe cấp cứu của trung tâm truyền máu. Theo báo cáo có rất nhiều người chết và bị