Anh nhìn chằm chằm vào người vợ trước, nhìn người phụ nữ đã vì mình mà sinh ra ba đứa con, anh muốn níu kéo, có lẽ là từ lúc bọn họ vừa ly hôn, không một giây phút nào mà anh không muốn níu kéo.
“Hoắc Tây, để anh chăm sóc cho em, chuyện gì em không thích anh sẽ không làm.”
“Bọn nhỏ cũng cần có bổ.”
Tuy rằng Hoắc Tây vẫn luôn tự nhủ mình phải bình tĩnh, dù sao bọn họ cũng đã hoàn toàn cắt đứt nhưng sau khi nghe thấy những lời này, cô vẫn nhịn không được, giọng điệu trở nên lạnh lùng: “Anh đã làm gì?”
Con ngươi của Trương Sùng Quang trở nên tăm tối: “Là anh không tốt.”
Anh vẫn khát cầu, khát cầu cô cho mình một cơ hội.
Không khí trở nên giằng co…
Thật lâu về sau, cuối cùng là Hoắc Tây mở miệng.
Cò chỉnh đốn lại tâm trạng của mình, nói
nhỏ: “Trương Sùng Quang, tòi biết trong lòng anh đang nghĩ gì, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng nế tình ba đứa con, sớm hay muộn cũng có một ngày tôi sẽ mềm lòng, cho nên hơn nửa năm này anh vẫn luôn ân cần chăm sóc… Nhưng mà Trương Sùng Quang, chúng ta lớn lên cùng nhau, giữa cả hai chắc hẳn cũng hiếu biết về nhau hơn những người khác vài phần, anh cảm thấy giữa chúng ta còn khả năng nào không? Giữ được thể diện này là tất cả những gì tôi có thể cho anh.”