Khuôn mặt Hoắc Tây áp vào gối.
Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Bố, con hơi mệt. Bố nói anh ấy mấy ngày sau lại tới.”
Hoắc Minh không nói gì thêm, ông chỉ nhanh nhẹn bế Tiểu Hoắc Tinh lên bao bọc kín, đặt vào trong xe em bé… Em bé mới sinh trợn tròn mắt, nhìn không rõ những đồ vật ngoài 20cm, nên chỉ có thế mở to đôi mắt đen nhánh, lắc cái đầu nhỏ.
Hoắc Minh nhịn không được hôn lên mấy sợi tóc trên đỉnh đầu cô bé.
Tiếu Hoắc Tinh không giống với những đứa trẻ khác, lúc mới sinh không có nhiều tóc, chỉ lưa thưa mấy sợi màu trà.
Hẳn là di truyền từ òn Noãn.
Cho dù đứa nhỏ này ra đời như thế nào, Hoắc Minh vẫn rất thích.