Cô dịu dàng ngắm nhìn, sắc mặt lại càng ngày càng trở nên tái nhợt, bác sĩ nhận thấy điểm không thích hợp, chạy tới kéo khăn trải giường màu trắng ra nhìn thoáng qua, giọng nói run rẩy
gấp gáp: “Chuấn bị máu, lập tức truyền máu! sản phụ có tình trạng xuất huyết nhiều.”
Giọng nói vừa dứt, Hoắc Tây đã lâm vào hôn mê.
Thời gian giành giật từng giây từng phút, bác sĩy tá bận rộn trong ngoài, người bên ngoài cũng không ngổc, biết rằng ắt hẳn đã xảy ra chuyện.
Hoắc Minh bắt lấy người vội hỏi: “Sao lại thế này?”
Chủ nhiệm khoa sản cầm giấy tờ đi ra, yêu cầu ký tên, bà nói ngắn gọn: “Có dấu hiệu xuất huyết nhiều, đã truyền máu! Minh, ông cứ yên tâm, có đầy đủ lượng máu.”
Hoắc Minh không dám chậm trễ thời gian chút nào, cho dù lòng ông đang nóng như lửa đốt.