Chắc là đã đau đến mức không chịu nối.
Sắc mặt Trương Sùng Quang tái nhợt, ngón tay cũng nhịn không được trở nên run rẩy, nếu nói hổi hận… Bây giờ anh hối hận, lúc trước anh muốn một đứa con cũng đơn giản là vì muốn níu giữ Hoắc Tây, thế nhưng người phải chịu đau đớn lúc sinh con lại là Hoắc Tây.
Hoắc Minh thấy anh như vậy, giận sôi máu.
“Hiện tại hối hận thì có ích sao, đứa con trong bụng cũng sắp sinh ra rồi, mắt là đôi, mũi là mũi.”
Trương Sùng Quang chua xót, gọi một tiếng bổ.