Hoắc Minh đi ra khỏi phòng bếp, tiến về phía màn đêm nơi sán sau, hương khói xám tỏa ra từ điếu thuốc cháy đỏ vấn vít quanh tay ông… Đôi mắt ông lại hơi ươn ướt.
Dường như cảnh năm đó lại hiện ra trước mắt.
Năm ấy, ông đưa Sùng Quang trở về, nói với anh rằng sau này nơi đây sẽ là nhà của anh, có thể kêu ông là bố, cũng có thể gọi là chú…
Sùng Quang là người ông đã chọn, anh chỉ nghĩ ông chọn anh vì nhóm máu hiếm mà anh có nhưng nếu không thích vì sao ông lại đưa anh về nhà, lợi dụng lợi ích… Mặc kệ quý giá đến nhường nào, có bao nhiêu người sẽ đồng ý chứ?
Huống chi, năm Sùng Quang học tiểu học còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.