Hoắc Tây quả thật đã nhận ra.
Cô cúi đầu nhìn thật lâu, sau đó cuối cùng vẫn dùng muỗng múc lên… Đưa đến bên mòi.
Chè đậu xanh ướp lạnh vốn đã mát lạnh ngon miệng.
Nhưng lúc chạm vào đầu lưỡi lại nếm được một hương vị chua xót.
Hoắc Tây nhấm nháp hương vị ấy, lúc đầu cô ăn rất chậm, sau đó càng lúc càng nhanh… Chẳng mấy chốc cô đã ăn hết một chén nhỏ, ngấng đầu nói với người giúp việc: “Khá ngon.”
Người giúp việc thở phào nhẹ nhõm.
Người giúp việc nhận lấy cái chén rồi mỉm cười nói: “Còn một chén, để trễ một chút rồi uống, ông chủ nói chỉ có thể ăn nhiều nhất là hai chén, không thế ham lạnh.”
Hoắc Tây nhẹ nhàng ừ.
Người giúp việc thấy cô đồng ý uống, trong lòng cũng vui mừng, lúc rời đi bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, lúc đặt tay vào then cửa, sau lưng lại vang lên giọng nói của Hoắc Tây: “Chờ lát nữa tôi muốn ăn một phần gà hầm nấm.”