Trương Sùng Quang kêu Miên Miên đi rửa mặt, tới nhà ăn chờ, đến khi hai bát chè đậu xanh ướp lạnh được đặt xuống, Miên Miên vui vẻ bưng
lên uống sạch trong hai ba ngụm.
Trương Sùng Quang chỉ cho cô bé uống hai chén nhỏ, sợ dạ dày của cô bé không chịu được.
Miên Miên uống xong, lưu luyến nhìn thật lâu.
Có vẻ rất muốn uống thêm.
Trương Sùng Quang xoa cái đầu nhỏ của cô bé, dịu dàng nói: “Ngày mai lại làm cho con ăn.”
Miên Miên cảm thấy đã không còn gì trông cậy, cô bé chống cằm nhẹ giọng nói: “Nếu mẹ cũng có thế uống chè đậu xanh ngon như thế này thì tốt rồi.”
Chợt nghe thấy Hoắc Tây được nhắc đến, tim của Trương Sùng Quang đập thình thịch.
Ngày thường Miên Miên không chịu nhắc về Hoắc Tây với anh, anh cũng sợ gợi lại hồi ức của Miên Miên nên cũng rất ít khi đề cập.