Ôn Noãn không nói gì, chỉ vươn ngón tay thon dài cấn thận vẽ lại ngũ quan của chồng.
Hoắc Minh tức khắc bình tĩnh lại.
Ông nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay của vợ, nắm trong lòng bàn tay, cúi đầu lấm bấm: “ôn Noãn, đời này may mắn có em.”
ốn Noãn nhẹ nhàng mỉm cười.
Đúng vậy, dù rằng sau khi sinh con đẻ cái vẫn phải phiền lòng nhiều chuyện nhưng bọn họ luôn nâng đỡ, dựa sát bên nhau suốt bao năm qua … Tuy nhiên vào lúc này bà vẫn không nhịn được đấm nhẹ ông một cái, có lẽ làm vậy thì Minh sẽ không đa sầu đa cảm như thế nữa.