Hoắc Minh không đồng ý: “Bố sẽ bị kích thích sao? Con nhìn xem trong nhà ta tổng cộng sinh ra được mấy đứa con, biết bao sóng to gió lớn, con có từng thấy bố bị kích thích bao giờ chưa… Không tin thì con cứ hỏi mẹ con đi.”
Ôn Noãn đáp lại bằng một nụ cười miễn cưỡng.
Hoắc Minh sờ mũi, nở nụ cười thầm, sau đó lập tức hỏi trợ lý: “Đúng rồi, mau đưa phim siêu âm màu cho tôi và mẹ của Hoắc Tây xem nào, nói lâu như vậy rồi mà vẫn chưa kịp nhìn Tiểu Hoắc Tinh của chúng ta một cái đấy!”
Trợ lý mỉm cười: “Tôi sẽ xuống xe lấy ngay.”
Nhưng giây tiếp theo nụ cười của cô ấy bổng khựng lại bởi cô ấy chợt nhớ ra tấm siêu âm màu kia đã được gửi cho Trương Sùng Quang.
Cô ấy nhìn về phía Hoắc Tây.
Tất nhiên Hoắc Tây cũng đã nhớ ra, cô định lừa gạt cho qua chuyện: “Chụp không rõ lắm, đế ngày mai lại đi chụp thêm!”