Hoắc Tinh…
Lúc Hoắc Tây nói ra cái tên này, cô đang nhớ về ngôi sao trên bầu trời cao ấy sao?
Trương Sùng Quang ôm ngực, từ từ ngồi xuống ghế dài.
Sắc mặt của anh trở nên tái nhợt, thì thầm lặp đi lặp lại hai chữ kia… Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng có thể dần dần tiếp nhận cái tên này tựa như anh đã chấp nhận việc trong lòng Hoắc Tây vẫn còn lưu luyến Bạch Khởi.
Anh cúi đầu nhìn chăm chú vào hình ảnh trên tấm phim siêu âm màu.
Một cô bé mỏng manh thanh tú, nhìn giống như mẹ của bé, anh cũng có thể nhận ra một vài hình ảnh của mình ở trên người cô bé.
Bổng dưng, anh cảm thấy trời đất quay cuồng.