Cô nói: “Vô ích thôi Trương Sùng Quang! Cho dù bây giờ anh làm gì tôi cũng không có cảm
giác đâu… Bởi vì mỗi khi nhìn thấy anh tôi sẽ nhớ tới cảnh anh ôm hôn Tống Vận, lúc anh sờ thân thế cô ta đầy mê say, còn có ánh mắt tỉnh táo của anh nữa. Vô ích thôi Trương Sùng Quang… cả đời này tôi sẽ không quên những hình ảnh đó, cả đời này chúng ta cũng không có khả năng bắt đầu lại một lần nữa.”
Cô nói xong, nhìn thẳng vào mắt anh.
Dưới ánh trăng, gương mặt Trương Sùng Quang tái nhợt, anh run rấy nói: “Vậy anh cầu xin em! Hoắc Tây, xin em quên anh đi.”
Hoắc Tây cụp mắt: “Quên thế nào đây.”
Cô chậm rãi treo điện thoại, kéo rèm, từ chổi anh lấy lòng.
Đống quà chất đống trong góc tường, nếu sáng ngày mai anh không lấy đi cô sẽ cho người ném xuống… Đêm dài đằng đẵng, Hoắc Tây lại không ngủ được, cô đỡ bụng to đi tới đi lui.
Nghĩ đến rất nhiều chuyện sau này, vẫn cảm thấy thiếu một chuyện.
Cuối cùng ánh mắt cô dừng ở một nơi, trong bóng đêm, quả cầu thủy tinh tỏa ra ánh sáng huỳnh quang… Mà dưới lầu, Trương Sùng Quang đang đứng lặng người, lấm bẩm: “Sinh nhật vui vẻ nhé, Hoắc Tây.”