Quen nhau ba mươi hai năm, ba mươi hai phần quà, mỗi năm một phần.
Hoắc Tây mở ra xem hết, một số là đồng hồ kim cương, một số là trang sức… Còn một số có lẽ chỉ là một tờ giấy nhỏ bày tỏ tấm lòng, vài hộp đựng đầy lá phong.
Món quà cuối cùng, đồ bên trong khá nặng.
Cô mở ra thì thấy là một quả cầu thủy tinh.
Đó là quà Hoắc Tây tặng nhân lễ kỷ niệm thành lập công ty anh, sau đó bọn họ cãi nhau bị cô đập vỡ… Không ngờ anh đã dán lại đưa trở về cho cô, nhưng anh làm như vậy còn có ý nghĩa gì đáu?
Hoắc Tây tựa lên thảm, khóe mắt ướt át.
Đứa trẻ trong bụng dường như cũng cảm nhận được cảm xúc của cô, không ngừng cử động.