Trương Sùng Quang vứt hộp thuốc vào trong xe.
Quản gia thấy anh, bèn thở dài: ‘Anh Trương, anh cứ thoắt ẩn thoắt hiện, đèn đường lắc lư vì anh. Đêm hôm thế này, anh không ở nhà sưởi ấm, tới đây làm gì. ông chủ nói bên ngoài có trộm bảo tôi ra xem thử… Tôi còn không tin trời lạnh như vậy, đi trộm đồ mà không chê lạnh, ra ngoài xem, thì ra là anh.”
Ánh mắt của Trương Sùng Quang sáu thẳm.
Anh không tính toán lời nói giả trân của quản gia, nhẹ nhàng hỏi: “Hoắc Tây sao rồi? Có phải khó chịu chỗ nào không?”
Quản gia dừng một chút: “Cô cả khá ổn! Ngày tốt lành như hôm nay, sao anh không mong cô ấy tốt chứ!”
“Sao cô ấy không tới dự lễ cưới của Tống giám đốc cố vậy?”
Việc này đúng là hỏi khó quản gia rồi, đổi phương cười hề hề: “Tôi cũng không rõ chuyện này lắm, nhưng đi hay không là quyền tự do của cô cả, đúng không? Anh ấy à, cũng đừng nhọc lòng nhiều như vậy. Rảnh rỗi thì quan tâm tới cậu Duệ Duệ và cô Miên Miên đi, còn bản thân sống rực rỡ một chút… là được rồi.”
Trương Sùng Quang yên lặng nhìn đối phương chằm chặp.
Sau đó anh rũ đôi mắt đen: “Tôi biết rồi, cảm ơn.” Anh lên xe rồi nổ máy lái xe rời đi.
Trong màn đêm sâu thẳm, quản gia đứng đó nhìn một lúc lâu rồi khẽ lắc đầu: “Tiếc thật! Lúc nhỏ họ tốt bao nhiêu.”