Lục u không kìm được nhìn sang ghế phụ, nơi đó không có ai cả.
Bởi vì người kia không còn nữa, cho nên Chương Bách Ngôn mới đề nghị đưa cô ấy về… Anh ta muốn nhớ lại ký ức với cô hay là bày tỏ, giờ anh ta đã ăn nên làm ra, khi đó cô ấy từ bỏ anh ta là do mắt mù, là cô ấy ham hư vinh.
Nhưng sự thật như thế nào, thì sao cơ chứ!
Đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi.
Họ đã không còn là họ của ban đầu nữa, cô ấy không còn là Lục u của quá khứ, mà anh ta cũng không phải là chương Bách Ngôn của trước đây nữa.
Lục u đang định từ chối.
Cửa sau chiếc xe sang trọng bỗng mở ra, một giọng nói dịu dàng dễ nghe vang lên: “Lục u, trùng hợp thật đấy! Không ngờ cách nhiều năm như vậy, chúng ta lại gặp nhau ở đây. Đúng rồi, cậu có họ hàng với cồ dâu à? Tôi nghe nói nhà họ Lý sập rồi, thế mà cậu còn tốt với cô ấy như vậy… Lục u, cậu rất giống trước đây, vẫn đơn thuần lương thiện như vậy. Dù cậu làm chuyện có lỗi với Bách Ngôn, nhưng tôi nghĩ, khi đó cậu bị ép phải