Trước giờ Duệ Duệ khá hiếu thắng, nhưng lúc này cậu bé lại nằm im trong lòng mẹ, một lúc lâu.
Đợi cậu bé đi đánh răng rửa mặt, Hoắc Tây đi ra chỗ cửa sổ.
Lúc này cô mới biết tối qua có tuyết.
Trên mặt đất là lớp tuyết dày độ 20 cm trở lên, đừng nói là lái xe, chỉ đi bộ thôi đã khó rồi… Hoắc Tây lại nhìn về phía cái hộp đựng cơm kia, cô đoán sáng sớm Trương Sùng Quang về nhà nấu rồi lại mang tới.
Anh càng làm tốt, Hoắc Tây càng cảm thấy thương cảm.
Cô đưa ngón tay thon dài ra vẽ tranh lên cửa số, đợi khi hồi thần cô mới phát hiện mình vẽ một lá phong.
Trương Sùng Quang đấy cửa phòng bệnh ra, đi vào.
Anh nhìn thấy hình chiếc lá phong đó, hầu
kết trượt trượt: “Hoắc Tây?”
Hoắc Tây lau thứ trên ô cửa số đi, cô quay người lại nhìn anh rồi bình tĩnh nói: “Duệ Duệ hạ sốt rồi, chắc không còn gì đáng ngại, anh cứ làm việc của anh đi!”
Trương Sùng Quang đóng cửa lại.
Anh mặc áo bành tô, trên đầu vẫn còn bông tuyết chưa rớt xuống, anh nhìn cô một lúc lâu rồi mới cười khẽ: “Anh cũng chẳng có chuyện gì quan trọng! Tết… cũng… không có thân thích gì phải đi.”
Nhà họ Hoắc từng là người thân duy nhất của anh.
Tết đến, lúc nào anh cũng đi theo nhà họ Hoắc, hồi nhỏ Hoắc Minh sẽ đưa anh đi thăm nhà người thân bạn bè, người ngoài đều nói anh là con trai của Hoắc Minh, bây giờ anh lẻ loi một mình, làm gì còn thân thích gì!