Trương Sùng Quang nghe mà lòng mềm nhũn.
Anh xách hộp đựng thức ăn đi tới, xoa đầu con trai Duệ Duệ… lúc này tiếu Trương Duệ đã tỉnh táo lại, cậu không mềm mại như vừa rồi nữa, cậu bé có hơi lúng túng.
Trương Sùng Quang ngồi xuống chỗ bên cạnh.
Ánh mắt anh lại rơi vào Hoắc Tây, sau đó anh phát hiện Duệ Duệ đang nhìn mình, thế mà người làm cha lại thấy hơi ngượng: “Con muốn ăn sủi cảo nhỉ? Con có ngồi dậy tự ăn được không?”
Duệ Duệ gật đầu.
Giọng Trương Sùng Quang bổng khàn khàn: “Bố bế mẹ sang phòng bên cạnh, ngủ như này không thoải mái.”
Duệ Duệ không nhịn được nói: “Bố nhẹ tay một chút, trong bụng mẹ có em bé đấy.”