Trương Sùng Quang cầm cái áo khoác màu xám để trên sô pha lên, mặc vào rồi đi đến trước mặt Duệ Duệ, anh nhẹ nhàng nói: “Bố đi đây! Sáng mai bố lại vào thăm con.”
Duệ Duệ ốm, cậu bé không nỡ xa bố.
Nhưng trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng, cậu bé chỉ gật đầu.
Khi Trương Sùng Quang đi, anh không kìm được lại nhìn Hoắc Tây một cái… anh cũng không mong Hoắc Tây sẽ tiễn anh, anh chỉ muốn nhìn cô thêm cái nữa, không ngờ trùng hợp là Hoắc Tây cũng nhìn sang đây.
Bổn mắt nhìn nhau, bầu không khí khá là vi diệu.
Hầu kết Trương Sùng Quang hơi trượt trượt, cuối cùng anh vẫn đi ra cửa kéo cửa ra rời đi.
Sau khi anh đi, không ai nói gì.
Sợ Hoắc Tây thương cảm.
Lúc gần tối, Duệ Duệ gần như đã khỏe hẳn, vợ chồng Hoắc Minh cũng yên tâm.