Anh hỏi xong, hầu kết trượt hai cái.
Trong nhà ăn vốn không đông, giờ lại càng yên tĩnh hơn, bởi vì hai vị này là người có tiếng tăm ở thành phố B, hơn nửa năm trước còn đóng góp một trận hào môn ngược luyến nối như cồn… nghe nói Hoắc Tây còn mang thai rồi.
Hoắc Tây nhìn xung quanh, bình thường cô có thoải mái đi chăng nữa, cũng không chịu được khi bị nhiều người nhìn thế này.
Cô lại nhìn vào Trương Sùng Quang.
Cô mỉm cười rồi thản nhiên nói: “Tôi không thể phá thai, lúc anh làm tôi mang thai chẳng phải anh đã biết rồi sao?”
Nét mặt Trương Sùng Quang có hơi ảm đạm.
Hoắc Tây nói tiếp: “Chuyện của chúng ta đã là quá khứ hết rồi, tôi sẽ nuôi dạy đứa trẻ này thật