Hoắc Tây nhìn mấy giây rồi xóa tin nhắn đó đi, khi đi ra trước cửa sổ lần nữa cô trông thấy Trương Sùng Quang, anh đứng trên khoảng đất bên ngoài sân, mặc bộ đồ màu đen, chỉ có điếm đỏ ở điếu thuốc anh đang cầm là dễ thấy.
Anh khom người đốt pháo hoa.
Đó là loại pháo hoa hồi nhỏ Hoắc Tây thích nhất, trong ánh lửa đó, anh quay đầu im lặng nhìn cô chăm chú.
Bọn họ chỉ cách nhau mấy chục mét.
Và một cái cửa sổ thủy tinh.
Không ai nói chuyện, im lặng nhìn đối phương… nếu bắt đầu lại từ đầu, giữa bọn họ tuyệt đối sẽ không là kết cục như thế này.
Pháo hoa chiếu sáng đêm tối, khói xám bay
mịt mù.
Cô trông thấy Trương Sùng Quang cử động môi, anh nói với cô bổn chữ [Năm mới vui vẻ].
Khóe mắt Hoắc Tây ươn ướt, cô không thể xem tiếp được nữa, cô bổng quay người… kéo rèm cửa số lại.