Trương Sùng Quang biết cô ấy lo lắng điều gì, anh lãnh đạm nói: “Tôi không sao.”
Giọng thư ký Tần dịu đi: “Nếu hai ngày nữa mà vẫn thấy khó chịu, dù thế nào anh cũng phải nghe lời bác sĩ đấy.”
Lần này, Trương Sùng Quang không khăng khăng nữa, ừ một tiếng.
Lẽ ra anh phải đi truyền dịch, nhưng anh sợ Hoắc Tây kiếm tra xong không thấy anh, vì thế anh vẫn ở đây đợi… thư ký Tần biết tâm bệnh của anh nên cũng thuận theo ngồi đợi cùng anh.
Thỉnh thoảng Trương Sùng Quang sẽ ho khan vài tiếng.
Thư ký Tần rót cho anh cốc nước ấm, rồi lại đưa anh thuốc tiêu viêm: “Uống cái này cho dịu bớt trước đã, chịu đựng mãi cũng không tốt.”
Trương Sùng Quang cầm lấy, bóc ra uống.