Kết thúc bữa tiệc xã giao, Trương Sùng Quang về biệt thự, vẫn là căn nhà anh sống cùng
Hoắc Tây trước kia.
Trên bàn trà trong phòng khách có đặt một tấm thiệp mời, là thiệp mời của cổ Vân Phàm mà anh nhận được vào ban ngày.
Có thể thấy hạnh phúc đến nhường nào!
Trương Sùng Quang dựa người ra sau, tay nhẹ nhàng che mặt, anh sống một mình, đi làm hay ăn cơm, đi ngủ cũng một mình… thực ra rất cô đơn. Xung quanh có rất nhiều người đều khuyên anh, cần gì phải cố chấp như vậy, tranh thủ tìm một người khi còn trẻ, hoặc là tìm ai đó ở bên mình cũng được.
Nếu là trước đây có lẽ anh còn có thế.
Nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, nhất là chuyện ở biệt thự Melbourne, anh nhìn thấy Hoắc Tây nằm trên giường toàn là máu tươi… Anh biết rằng, anh rất hối hận.
Sau này anh chẳng cần ai nữa!
Đêm đông lạnh giá, anh không bật máy sưởi, ho khan vài tiếng.
Hôm sau anh vẫn bị ổm, lúc cuộc họp buổi sáng kết thúc, thư ký Tần đưa anh tới bệnh viện, còn có các nhân viên đang tham dự bữa tiệc chính thức vào buổi trưa.
Trong phòng nghỉ VIP của bệnh viện.