Cố Vân Phàm rất vui, đang định hút một điếu thuốc thì nghĩ lại hạnh phúc này không dễ có được, bèn cất hộp thuốc trở về, đứng dậy giúp một tay, nói: “Mẹ à, mẹ ngồi đi. Đế con làm là được rồi.”
Tay mẹ Lý run lên.
Bà ta còn nhớ lần trước cổ Vân Phàm gọi mình là dì còn bị bà ta tức giận, mới bao lâu đã gọi là mẹ rồi. Ngặt nỗi vì Tư Ỷ bà ta không thể làm gì khác, nếu không sẽ khiến con gái khó xử.
Mẹ Lý trả lời cũng không được, im lặng cũng không xong.
Cũng may bạn nhỏ cố Tư Kỳ chạy tới, kéo tay bà ta: “Bà ngồi cùng cháu nhé.”
Lúc này mẹ Lý mới tự nhiên hơn.
Lý Tư Ỷ ở bên cạnh đang cắm hoa cũng nghe thấy, má nóng bừng, cố Vân Phàm đúng là không biết xấu hố, thật sự không biết xấu hố mà!