Tiếng cười khẽ đó khiến mặt An Nhiên ửng hồng, làm gì có chuyện cô không hiểu ý Hoắc Doãn Tư?
Hoắc An An cầm quả táo, ngồi ở ghế trẻ em “Bố lại trêu mẹ rồi.”
Không ngờ bố cô bé còn ừ một tiếng.
An Nhiên tựa vào ghế, liếc nhìn chồng, nhẹ nhàng buông câu: “Không trông chờ được gì cả.”
Ngay sau đó, Hoắc Doãn Tư đã nắm lấy tay cô.
Anh ấy vẫn nhìn về phía trước, nói nghe rất đàng hoàng: “Sao lại không trông chờ được gì? Anh không phục vụ Tổng giám đốc An chu đáo, không khiến Tổng giám đốc An thoải mái về cả thế xác lẫn tinh thần à?”
Da mặt An Nhiên mỏng, đành phải nhận thua: “Hoắc Doãn Tư, con vẫn đang ởtrên xe đấy!”