Đêm Giáng Sinh, người nhà họ Hoắc tụ họp, vợ chồng Lục Thước và Lục u cũng đến.
Lục u vừa đi nước ngoài về, giờ đang làm ở một công ty truyện tranh.
Xem như cô ấy đã định cư ở thành phố B.
Khi uổng rượu, đám thanh niên nói chuyện với nhau. Lục u thuận miệng hỏi An Nhiên: “Chị An Nhiên, chẳng phải chị nói Lý Tư Ỷ cũng tới à? Sao không thấy chị ấy?”
Cô ấy giơ ngón cái với An Nhiên: ‘Tinh địch cũ đấy, chị An Nhiên rộng lượng thật!”
Hoắc Doãn Tư đá cô ấy: “Còn nói linh tinh nữa! Coi chừng anh ném em ra ngoài.”
Lục u trốn phía sau An Nhiên, còn lâu cô ấy mới sợ.
An Nhiên cười, nắm cánh tay Lục U, kéo cô ấy ra rồi mỉm cười: “Cô ấy bận mất rồi. cố Tư Kỳ gọi Lý Tư Ỷ đến làm bánh ngọt, nói là Tổng giám đốc Cố đi vắng, nên cô ấy phải đón Giáng Sinh cùng con bé.”